Gom thơ

Ở đây:

ĐỪNG CƯỚI TO

Cưới nhau làm rõ rùm beng
Đến khi ly dị lặng yên như tờ
Thế gian đầy rẫy người khờ
Rước dâu đình đám bây giờ im re
Chụp hình, váy áo lòe xòe
Ôm hôn lãng mạn để khoe với đời
Vài bữa đã chán nhau rồi
Ảnh cho thùng rác ai cười mặc ai
Lặng thinh một tiếng thở dài
Mỗi người một nẻo u hoài chia ly

Sao không đổi ngược lại đi
Đám cưới thầm lặng cần gì làm to
Còn khi ly dị hãy lo
Tổ chức hoành tráng để cho mọi người
Biết rằng hai mảnh tình đời
Từ nay trở lại với thời tự do
Để mà làm mối giúp cho
Nếu còn hứng thú hẹn hò tìm đôi

Cuối tuần đùa một tý thôi
Đọc xong lại bảo là tôi tâm thần

Gom thơ

Rằm tháng giêng 2017 cả nhà gặp gỡ ăn bữa trưa chay. Cháu trai có ý tưởng chụp ảnh 3 người, 1 râu dài, 1 râu ngắn và 1 không râu, ở đây. Cháu trai bình luận (comment):

Người anh cả (râu dài) ăn chay, nghiên cứu yoga và thiền học từ hồi trai trẻ, nay râu đã dài, bạc hơn tóc (nghi án nhuộm râu) hiện ko rõ đã giác ngộ chưa.

Tôi trả lời:

Cơn mê muôn kiếp trùng trùng
Không tu sao biết đã bừng tỉnh chưa
Cái TÔI là bức màn thưa
Che đi trí tuệ không chừa mấy ai
Tham sân si bẫy chông gai
Cả đời ngụp lặn thiện tai khó lường
Bởi không hiểu chữ vô thường
Làm sao tránh được con đường vô minh
Phật ngay trong mỗi chúng sinh
Quay đầu Bờ Giác lung linh hiện tiền

Hiếm khi có dịp tiếp khách, ví dụ năm mới, nhà tôi mua vài lon bia, thường là bia nhập khẩu, mà ưu tiên bia Séc/Tiệp khắc cũ, ở đây. Lý do là để nhân tiện:

Ngồi buồn ngắm vỏ lon bia
Nhớ nhung xứ sở xa lìa bấy lâu
Độ cồn nào thiết gì đâu
Rót ra sóng sánh mắt nâu tóc vàng
Tuổi xuân khao khát mơ màng
Vỏ lon gợi nhớ thiên đàng xa xưa

Thấy có người tưới cây mà thường phục, sắc phục vây quanh. Mà cây to đùng, bị bứng cả gốc về, chôn xuống để phục vụ cảnh tưới nước đó. Tôi viết mấy câu:

TƯỚI CÂY
Dân lành thong thả tưới cây
Không cần đệ tử bủa vây quanh mình
Chẳng lo đồng chí đang rình
Khỏi cần bẩm báo qui trình đúng sai

Còn như muốn diễn cho oai
Đào lên chôn xuống sắm vai thánh hiền
Đứt rễ cây muốn chết liền
Thắt cổ gần nghẻo mới truyền: nới dây
Ấy là cái kiểu tưới cây
Bẫy chim bỏ đói, dang tay mở lồng

Tôi khoe mấy bông hoa, ở đây. Có bạn vào bình luận: Hoa đồng tiền nở tươi quanh năm đón đầy lộc tiền rùi đây! Tôi trả lời:

Chưa biết tiền đâu cứ thấy hoa
Nở tươi khoe sắc phía trước nhà
Là vui cái đã đời mấy tý
Nay đấy mai đâu thật thế mà

Gom Thơ

Sinh nhật bà xã, tôi đã đặt lịch trên điện thoại để nó báo trước, nên kịp mua hoa. Hehe. Chia sẻ kinh nghiệm với các con. Ở đây

MẸ CỦA CÁC CON

Chăm lo tổ ấm gia đình
Tảo tần nội trợ một mình bao năm
Thương chồng không chút băn khoăn
Đảm đương mọi việc chả lăn tăn gì
Lau nhà đi chợ ngại chi
Nấu cơm rửa bát cũng vì thương con
Học hành đưa đón chăm nom
Uốn từng nét chữ khi còn bé thơ
Giúp con thực hiện giấc mơ
Trưởng thành khôn lớn từng giờ vươn lên
Những khi con ốm thức đêm
Một mình xoay sở ấm êm mọi bề
Lo cho thằng lớn đuề huề
Bây giờ chăm cháu chẳng hề kêu ca
Thằng bé du học nơi xa
Vẫn lo con dại lơ là mải chơi
Sinh nhật mọi người đến nơi
Bao giờ mẹ cũng là người nhớ ra
Làm cơm thịnh soạn mua hoa
Nhưng sinh nhật mẹ cả nhà đều quên
Bao năm qua cứ triền miên
Mẹ không hề trách, dịu hiền bao dung
Sẻ chia một mái nhà chung
Smartphone giúp mình cùng nhắc nhau
Cho dù tâm trí để đâu
Chuông kêu sẽ nhớ lần sau mua quà
Hôm nay bố kịp sắm hoa
Sang năm hy vọng cả nhà không quên

Nhà giàu Viettel trồng hoa cúc vàng trước trụ sở. Hàng ngày vẫn dắt Bean đi qua. Ngày hôm sau lại thấy họ nhổ hết lên, thay bằng hoa cúc vàng mới. Số hoa cũ vứt ở vệ cỏ bên vỉa hè. Tôi nhặt về trồng vào chậu. Đựợc hoa chơi tết Tây, biết đâu còn kéo dài tới tết Ta. Ở đây:

ĐÓN TẾT 2017

Sáng dắt Bean đi nhặt cúc về
Không mất tiền tậu, tớ xin thề
Chiều nay cậu đến, may còn khối
Họ vứt bên đường, nếu không chê

Chậu có sẵn rồi đỡ phải mua
Vợ chồng hỳ hục tới gần trưa
Vừa trồng vừa dọn và tưới nước
Xong rồi nhìn lại thấy cũng ưa

Nhà giàu trồng xong vẫn chưa ưng
Nhổ lên thay mới rất ung dung
Cây thừa chất đống bên hè phố
Xách về đi bộ mỏi cả lưng

Năm 2017, VN không bắn pháo hoa. Bảo con trai bên Đức gửi ảnh chụp đêm giao thừa, ở đây. Tiện thể chúc tết mọi nhà:

Việt nam nhịn món pháo hoa
Thôi thì mượn của người ta khoe liều
Nước Đức đang rét khá nhiều
Tuyết rơi trắng xóa tiêu điều màu xanh
Sự sống vốn dĩ mong manh
Chúc một năm mới an lành bốn phương

Gom thơ

Facebook nhắc lại chuyện cũ, ở đây

Ngày xưa áo rách thì che
Bây giờ phải rách mới khoe được đùi
Nhiều khi hay – dở ở đời
Chỉ là quan niệm nhất thời mà thôi ?

Tự dưng xem TV lại nhớ tới bài thơ của Tế Xương, tôi viết mấy câu, ở đây:

Bây giờ còn hơn cả ngày xưa
Cái cớ chúc nhau rải 4 mùa
Phụ nữ, thiếu nhi, ngày thành lập…
Tế Xương còn sống chắc chào thua

Ngày nay chúng nó kéo lên non
Phá rừng xây dựng rất lôm côm
Cháo chửi người ăn đông lạ thế
“Vừa bán vừa la” chuyện cỏn con

Buổi sáng đi dạo, thấy tấm ảnh đóng khung trang trọng vứt bên đống rác ngoài vỉa hè, ở đây:

NÓI VỚI CHIM

Ngày đông gió lạnh buốt cả lông
Chim ơi mở mắt đứng mà trông
Một thời trịnh trọng nâng niu lắm
Giờ đây thất thế nó bỏ ông

Sáng nay đi dạo nắng ửng hồng
Bean đòi tè bậy chủ bảo không
Gắng thêm vài bước ra xa nhé
Đứng gốc cây kia sướng cả lông
(HỒI XƯA
Được đứng cùng anh rất tự hào
Treo ảnh lên tường rõ là cao
Chú nào xí xớn nhìn kỹ nhé
Xem mặt hàng đi thuộc cỡ nào)

Cả nhà đi siêu thị, ở đây:

Nắng nhẹ đầu đông sưởi ấm lòng
Big C Siêu thị hiệu Thăng Long
Lái xe niềm nở, vui vẻ lắm
May có Uber đỡ tốn công

Vợ muối dưa, ngọn, ở đây:

 Bán hàng, chất độc vô tư
Cho vào thực phẩm, không như tự làm
Dưa chua giã lạc mịn màng
Nấu canh ngon lắm, nhẹ nhàng trôi cơm

Buổi sáng đi dạo, chợt cảm hứng với hoa lá khung cảnh, ở đây:

BẢN NHẠC THỜI GIAN
Dường như lại sắp hết năm
Lặng nghe lá rụng âm thầm nửa đêm
Người già lúc nhớ lúc quên
Trẻ thơ chập chững lớn lên mỗi ngày
Cánh hoa rơi tím gót giày
Xuân về chim én lại bay rợp trời
Đinh dậu sắp gõ cửa rồi
Thoáng nghe bản nhạc không lời: thời gian
Nốt trầm đi với gian nan
Nốt thăng là đoạn huy hoàng vươn lên
Vui buồn sướng khổ đan xen
Mới nghe một khúc chửa quen đã dừng
Đời người ngắn ngủi vô cùng
Nay còn mai đã mịt mùng xa xăm