GOM THƠ

Ở đây:

Sáng nay lại chùa Đại An
Lại thăm Võng Thị không gian Tây Hồ
Sóng ngưng không dội vô bờ
Lòng ngưng dậy sóng lời thơ hiện về
Xóa đi tâm trạng nặng nề
Việc xong lễ tạ phu thê lòng thành

Đây nữa:

Hôm nay nắng đẹp lung linh
Ở đây ngắm cảnh hữu tình nên thơ
Tiết trời mát mẻ như mơ
Nhà mình 2 bể tha hồ mà bơi
Ngày thường vắng khách nghỉ ngơi
Núi rừng tĩnh mịch, một nơi thanh bình
Muôn hoa khoe sắc rung rinh
Sáng ra chim hót nhắc mình thể thao
Khí trời trong sạch hít vào
Yoga một lúc dồi dào …. sức xuân
Phục vụ cụ Thái mặc quần
Chồng con của cụ mất dần niềm vui (*)

(*) Nghe xong 2 câu cuối của bài thơ, cụ bà hỏi: mới phục vụ 1 tuần mà đã mất dần niềm vui a?
Tôi trả lời: không ạ, mới phục vụ cụ mặc quần thôi mà đã thế đấy ạ, chứ 1 tuần thì …. chết.
Thế là cả 4 bố con lăn ra cười, cụ ông cười chảy cả nước mắt.
(Xem video cụ ông lau nước mắt vì cười và những ảnh sau đó)

Đây:

Đôi bạn đi bộ gặp nhau
77 58 nhìn đâu khác nhiều
Mây mù ảnh vẫn trong veo
Tuổi cao vẫn chạy vèo vèo như ai

Du lịch Đài loan:

VŨ ĐIỆU LINH CHI….. CHẢ MUA GÌ
VUI THÌ HƯỞNG ỨNG THẾ RỒI ĐI
CƠM CHAY SEN NỞ ĂN KHÔNG NGÁN
NHẬT NGUYỆT DU THUYỀN RẤT MÊ LI

(*)
Vũ công Hải áo đỏ

Đây nữa:

VŨ ĐIỆU LINH CHI….. CHẢ MUA GÌ
VUI THÌ HƯỞNG ỨNG THẾ RỒI ĐI
CƠM CHAY SEN NỞ ĂN KHÔNG NGÁN
NHẬT NGUYỆT DU THUYỀN RẤT MÊ LI

(*)
Vũ công Hải áo đỏ

Ở đây:

LOA KÈN
Chưa đi (*) nụ mới nhú
Khi về đã nở bung
Chơi hoa có cái thú
Thần thái được ung dung

HOÀNG THẢO (**)
Phong lan bền hơn tháng
Từ lúc nở đến giờ
2 màu hoa tỏa sáng
Bõ công chăm, đợi chờ

(*) Đi Đài loan
(**) Mua từ trước tết

Đây:

Có 1 lối đi mà nằm thế này thì đúng là duyên dáng quá.

Ngang nhiên phạm luật giao thông
Con ai mà dám chơi ngông thế này
Lại còn ngủ giữa ban ngày
Có người phỏng đoán: bố mày làm to
Còn Bean cứ ngáy o o
Mặc cho thiên hạ tò mò đến xem

(Hồi em Hin còn ở đây Bean toàn bị đuổi ra ban công, hễ thấy Hin ra phòng khách là Bean tự biết đứng lên để đi ra. Bây giờ toàn quyền chiếm lĩnh vị trí trống do Hin để lại.)

Đây nữa:

Đã là quá khứ một thời
Đổi thay mọi sự ở đời thường xuyên
Giống này tàn lụi có thêm
Nhiều loài hoa khác vươn lên từng ngày

Đây:

THẤY

Sáng nay chợt thấy hè về
Thấy ve lột xác cành me rì rào
Thấy hoa phượng đỏ vẫy chào
Bằng lăng tím biếc nao nao lòng người
Thấy cô gái trẻ tươi cười
Gánh loa kèn trắng đang mời khách mua
Thấy trời có vẻ muốn mưa
Thấy Bean đủng đỉnh vẫn chưa muốn về
Thấy ai đang quét vỉa hè
Xác ve vẫn bám gốc me khiêm nhường
Thấy luân hồi kiếp vô thường
Thấy người thấy cảnh thấy đường thấy xe
Thấy KHÔNG (*) là đỡ u mê
Biết buông là thấy lối về bình an
Thấy mình thấy cả thế gian
Mỉm cười bỗng thấy nhẹ nhàng thảnh thơi

(*) KHÔNG là tính không của mọi vật, mọi loài. Là không có tự tính. Là không có cái ngã, cái tôi.

Nữa này:

Đố con gì đang xòe cánh bay
Nắng trên đầu lững lờ áng mây
Đám côn trùng hút mật ngất ngây
Ngước lên nhìn có người đứng đây
Phóng to hình sẽ nhìn thấy ngay
Ngắm một hồi thế mà cũng say
Sống trên đời không thể thiếu cây
Biết con gì xin mời giơ tay

Đây:

TÌNH YÊU

Bean đẹp trai có gái chạy theo
Lông đen mượt mắt sáng trong veo
Hai tai cụp lưỡi đỏ đáng yêu
Chưa đến kỳ nên chỉ tập leo

Ở đây:

DU LỊCH NHẬT

tân
cầu

Thăm trại chăm bé U90
Để xem nơi ở chốn nghỉ ngơi
25 cây số gần 1 tiếng (*)
Đích đến vườn ươm cuối cuộc đời

Đại mạch Đại đồng Đông anh huyện
Mỗi phòng 2 bé sẽ dần quen
Rủ rỉ đêm ngày cùng nói chuyện
Khác phòng tâm sự cũng nên duyên:

Bé gái Sài gòn trai Hà nội
Gặp nhau đồng cảm kết thành đôi
Đám cưới vừa rồi như ngày hội
Nguyện sống bên nhau đến trọn đời

Gái u80 vẫn còn duyên
Trai ngoài 86 sống hồn nhiên
Mỗi người 9 triệu chi hàng tháng
Họ đến với nhau chẳng vì tiền

Ở đây có hẳn một phòng thiền
Bồ đoàn đầy đủ rất trang nghiêm
Hàng ngày ai thích, vào tu luyện
Rũ bỏ suy tư mọi ưu phiền

2 bé nhà này chỉ ngó qua
Lòng không hào hứng giục đi ra
Lên xe đóng cửa vù một cái (**)
Cháu nội đưa ngay tới tận nhà

(*) Hôm qua, Đường Phạm v Đồng đang thi công, đã khó đi, lại phải hỏi đường, càng lâu.
(**) Về đường khác nhanh hơn

Đây nhé:

BEAN BÌNH MINH

Bean là siêu mẫu không lương
Biết mình vô giá nên thường làm cao
Nhiều hôm phải nịnh ngọt ngào
“Con ngoan ngồi xuống xem nào, bố yêu
Chụp vài kiểu ảnh, đến chiều
Lại cho đi dạo gặp nhiều cún xinh”

Có lần Bean vẫn làm thinh
Ngoảnh đi giấu mặt, mắt rình tận đâu
Thế nhưng đã có phép màu
Gọi “Lou” một tiếng quay đầu lại ngay

(Lou là chó cái khu này
Quen Bean từ nhỏ càng ngày càng xinh
Bộ lông em ấy trắng tinh
Vui tươi nhí nhảnh, mối tình của Bean)

Ở đây:

Thăm các tỉnh biên giới phía bắc, thấy nhiều nơi rừng đã biến mất. Chỉ còn đồi núi trọc. Thật xót xa:

VÙNG BIÊN

Việt nam rất đẹp nhưng nghèo
Từ lâu đã thấy núi đèo xác xơ
Khắp nơi đồi núi trụi trơ
Rừng cây biến mất thẫn thờ xót xa
Chỉ còn toàn cỏ bao la
Phun thuốc diệt nốt thế là a men
Đi khắp 6 tỉnh vùng biên
Thú rừng chim chóc tuyệt nhiên khó tìm

Đây nữa:

NGẮM

Sáng ra ngắm ánh mặt trời
Dắt Bean đi dạo ngắm người ngắm xe
Ngắm mây che bớt nắng hè
Ngắm bông lau trắng tiếng ve vang rền
Ngắm Bean đều đặn luyện rèn
Nhấp nhô hai bóng ngắm sen đầu mùa

Ở đây:

CHÀO BUỔI SÁNG

Không phải Pari chả phải Sing
Ở ngay Hà nội giữa Mỹ đình
Nếu bạn nhiếp tâm ngồi thiền định
Thế gian phàm tục bỗng thanh bình

Đây nữa:

1/6

1/6 đã có quà
Bà mua tặng cháu cái “bếp ga”
2 nồi 1 lúc cùng đun nấu
Thơm phức hành phi khắp căn nhà

Vậy mà hôm nay lại mua quà
Mặt hàng vải xịn mát làn da
Cửa hàng thắc mắc: hay mua thế
Bà thưa: có mỗi một đứa mà

Đây:

Chồng hèn lại gia trưởng
Cái gì cũng nhất mình
Trái ý là tung chưởng
Việc nhà nát như tương

Đây nhé:

Nào, lên sóng tý cho vui
Đôi khi khó tiến nhưng lùi thì không
Đam mê sẵn có bên trong
Kiên trì nắng sẽ ửng hồng chân mây

Đây nữa:

Đền hùng vui một ngày hè
10E hội tụ bạn bè hàn huyên
Lễ dâng các vị tổ tiên
Thành tâm bày tỏ nỗi niềm cầu mong
Việt nam đất nước non sông
Không ai được bán, cấm dâng nước ngoài
…..

Đây:

MÍT LƯỚI, MÍT LỒNG

Từng nghe dưa lưới cá lồng
Mít vô cũi sắt giờ trông thấy rồi
Còn bao nhiêu kiếp con người
Giống như trái mít sống đời “tự do”

Ở đây nữa:

HOA RÁC

Cuồng phong trút xuống khắp vỉa hè
Lót lối người đi ngắm say mê
Hoa vàng trải thảm vun thành đống
Rác đấy nhưng mình không thấy ghê

Cuồng phong báo hiệu bão sẽ về
Quét đi rác rưởi của u mê
Của lũ tham quan đang ngự trị
Quả báo, hãy xem chúng e chề

Đây nhé:

Trăng khuyết 1 nửa hóa ra tròn
Ảnh 2 còn có 1 chấm con
Như ngôi sao sáng vừa xuất hiện
Là gì hãy hỏi mảnh trăng non

Ở đây:

HOA SEN

Thì ra nhanh nở, chóng tàn
1 đêm mà đã toang hoang thế này
Làng Nôm sen mọc ken dày
Gạ mua vì tưởng vài ngày được chơi
Gió lùa mấy lượt là rơi
Cánh hoa rải rác làm tôi ngỡ ngàng
Thảo nào bà vợ cứ gàn
…….

Đây nữa:

QUỲ VÀ SEN

Vẫn vì câu chuyện Quỳ – Sen
Vợ vừa ra chợ ôm em này về
Chơi hoa là thứ đam mê
Thú vui là một ngón nghề công phu
Thôi thì cứ học từ từ
Có ngày phân biệt được Quỳ với Sen
Bước đầu từ chỗ làm quen
Rồi thân 2 đứa cả Sen lẫn Quỳ
Dù cho ai có nói gì
Sen không mua được thì Quỳ lên ngôi

Đây:

VẪN
Sài gòn VẪN ngập khi mưa
Dân oan kiếu kiện VẪN chưa về nhà
Đất đai VẪN mất đại trà
Nhiều thập niên VẪN mãi là dân oan

Quốc hội VẪN họp miên man
Bạo lực VẪN cứ tràn lan học đường
Bộ trưởng VẪN ngủ như thường
Giáo viên quỳ lạy quan trường VẪN đi(*)

Học trò lớp lớp VẪN thi
Học bạ hầu hết VẪN ghi 9, 10
Các trường VẪN khó chọn người
VẪN đòi thi tuyển như thời xa xưa

Miền núi VẪN lũ khi mưa
Số người bị chết VẪN chưa thấy ngừng
Khắp nơi VẪN cứ phá rừng
VẪN tại thời tiết, chưa từng xảy ra (**)

Biệt phủ VẪN mọc nguy nga
VẪN ngang nhiên đứng mặc cha cái lò
Lom đom VẪN cháy tồn lo (*)
Khắp nơi VẪN thấy củi to ngập tràn

Ung thư VẪN cứ hiên ngang
VẪN tăng quân số đám tang mọi miền
Xả thải VẪN cốt vì tiền
Doanh nghiệp VẪN giết thiên nhiên muôn loài

Mất mùa VẪN tại thiên tai
Được mùa VẪN tại thiên tài lò tôn
BOT VẪN trường tồn
Muôn vàn sắc thuế VẪN còn leo thang

Bệnh nhân VẪN phải nằm ngang
Một giường vài mống VẪN đang bình thường
Rượu bia VẪN ngập thị trường
Ngộ độc tập thể VẪN đương hoành hành

Nợ công VẪN tiến rõ nhanh
Thuế nhà VẪN sẽ ban hành nay mai
Việt nam bờ biển VẪN dài
Dân VẪN hạnh phúc tương lai sáng ngời

(*) https://laodong.vn/giao-duc/giao-vien-mam-non-quy-lay-tai-sao-cac-co-lai-de-dang-quy-goi-nhu-the-612901.ldo
(**) năm nào cũng nói lũ lịch sử
(*) tức lò tôn

Advertisements

GOM THƠ

Ở đây:

BÔNG LAU

Mỹ đình có đám bông lau
Nam thanh nữ tú rủ nhau chụp hình
Người đi qua tự vấn mình
Cỏ mà cũng đượm trữ tình là sao
Sáng nay mây phủ trên cao
Mặt trời đi vắng Bean vào dạo chơi
Lại còn tạo dáng cho tôi
Ghi vài kiểu ảnh để đời mai sau
Một thời làm bạn với nhau
Biết bao kỷ niệm nặng sâu nghĩa tình
Sáng nào cũng vậy bình minh
Chim trời thức giấc chúng mình qua đây
Giọt sương còn đọng trên cây
Lúc đi lúc chạy mỗi ngày bên nhau
Tĩnh tâm hít thở thật sâu
Từng giây hiện tại nhiệm màu linh thiêng

 

Tâm đắc với bài của một bạn trên facebook, ở đây:

Tôi có viết 4 câu

Ảnh đẹp lời hay ý sâu xa
Kiếp người ngắn ngủi cõi ta bà
Mê nhiều tỉnh ít luân hồi mãi
Nghiệp dữ hay lành cũng ở ta

Gom Thơ

Thấy bạn làm bài thơ về tàu điện, tôi cũng a dua, vài dòng ở đây.

Ga Hàng Cỏ và Tàu điện

Hàng cỏ nhà ga nhớ một thời
Tàu đi xuôi ngược khắp muôn nơi
Bây giờ cũ kỹ còng lưng xuống
Cõng người tứ xứ đến đây chơi
Hàng cỏ còn đây nhớ một người
Nhảy lên tàu điện lượn khắp nơi
Tuổi già xế bóng ngồi một chỗ
Đêm buồn man mác nỗi đầy vơi

Tết, ở đây:

Hoa cài mái tóc Đào Sơn
Trăng tròn thủa trước chắc hơn thế này
Nụ hồng trong trắng thơ ngây
Bây giờ xế bóng vẫn đầy sắc xuân

Tết đây nữa:

Hôm qua lễ chùa Đại An
Ong bay bướm lượn rộn ràng mùa xuân
Hoa đào níu kéo bước chân
Mải mê chụp ảnh quên dần thế gian
Chuông chùa thánh thót ngân vang
Chợt nghe bừng tỉnh muôn vàn kiếp mê

CẢM ƠN NHÀ NÔNG

Chơi từ trước tết tới giờ
Hôm nay vẫn đẹp không ngờ tươi lâu
Cho dù xuất sứ từ đâu
Đều do công sức dãi dầu sớm trưa
Bà con chẳng quản nắng mưa
Tạo nên tác phẩm đón mùa xuân sang
Ngắm nhìn hoa nở rộn ràng
Lòng thầm cảm tạ mặt hàng nhà nông

CHÙA VÕNG THỊ

Ở đây:

Đến chùa thưởng thức chiều mưa
Gió lùa lạnh buốt vẫn chưa muốn về
Hồ Tây sóng nổi tứ bề
Hồn thiêng Võng Thị chưa hề nhạt phai
RẰM THÁNG GIÊNG
Ở đây:
Ngọc trâm thoang thoảng nhẹ nhàng
Đến rằm mới nở khoe hàng trắng tinh
Mưa phùn cánh mỏng rung rinh
Mỗi năm đôi lứa cho mình ngắm hoa
Dù không uống rượu dùng trà
Lâng lâng bay bổng lòng ta dạt dào
Dù chưa có nụ hoa nào
Nhìn cây xanh tốt ngọt ngào niềm vui
EM BƯỚM
Nắng lên đi dạo cùng Bean
Cho em tự quản, chủ tìm bướm hoa
Một nàng màu trắng hiện ra
Rút ngay điện thoại lân la chụp hình
Để em khỏi sợ giật mình
Nhẹ nhàng nín thở ngồi rình mải mê
Thấy mình em bướm không chê
Kệ cho dí máy cận kề chẳng bay
Một hồi chợt nhớ, ô hay
Thằng Bean mất dạng, chú mày ở đâu
Gọi tên mấy tiếng thấy đầu
Ló ra khỏi khóm hoa màu vàng xanh
Nhìn mình đôi mắt long lanh
Tiến gần đuôi vẫy nắng hanh gọi hè
Và mấy đoạn tôi bình luận đối đáp bằng thơ:
Bướm nhà có vẻ xem thường
Nghe xong mình đọc mẳt lườm mồm chê
Thơ anh đang bốc mùi dê
Người sao thơ vậy xin thề không sai
Của lạ có chất men thơ
Cỏ xanh bướm lượn ngẩn ngơ trữ tình
Xấu đẹp ở tại tâm mình
Nắng mưa đều chứa một bình rượu mơ
Vài bông hoa cỏ lơ thơ
Một em bướm lượn hững hờ đáng yêu
Khiến chòm râu bạc liêu xiêu
Chợt say nắng nhạt đánh liều làm thơ

GOM THƠ

https://www.facebook.com/plugins/post.php?href=https%3A%2F%2Fwww.facebook.com%2Fxuanducdao%2Fposts%2F815571181903243&width=500” target=”_blank” rel=”noopener”>Ở đây:

Năm Mới và Điều Ước

Quyền lực không ham, ước niết bàn
Giàu sang chẳng thiết, muốn an khang
Nổi tiếng chả màng, ưa thanh tịnh
Danh vọng xa lìa, thích tâm an

(Sáng dậy dắt Bean thấy cảnh quan
Đặt mỗi bước chân hưởng an nhàn
Không khí trong lành từng hơi thở
Thanh bình hỷ lạc khắp thế gian)

 

KHÁC GÌ

Xuân này khác hẳn những xuân qua
Chúng nó(*) bảo nhau bỏ biếu quà
Trước tết chuyển tiền cho nó gọn
Tết mà có đến cũng vắng nhà

Haha……ha

(*) là con cái nó bảo thế.

Hoa đào tết 2018, ở đây:

2 loại đào phai nối tiếp nhau
Thủy tiên 2 bát cũng khoe màu
Sương mù mờ mịt buông chiều lạnh
Nghe nói mùa xuân đã bắt đầu

Ở đây nữa:

TẾT HÀ NỘI
(*)

Tôi yêu tết Hà nội
Đường vắng ít kẹt xe
Vỉa hè đỡ chật chội
Nhiều người đã về quê

Tôi yêu tết Hà nội
Cây cảnh khắp phố phường
Đèn lung linh buổi tối
Thủy tiên ngát mùi hương

Tôi yêu tết Hà nội
Tối qua đậm sương mù
Sáng nay trời quang đãng
Se lạnh như mùa thu

Tôi yêu tết Hà nội
Chị lao công quét đường
Sáng nào cũng cặm cụi
Ít bụi hơn ngày thường

Tôi yêu tết Hà nội
Tâm hồn thư thái hơn
Mọi người đều vui vẻ
Quây quần quanh mâm cơm

Tôi yêu tết Hà nội
Bàn thờ cúng tổ tiên
Nhiều năm không hương khói
Chỉ đèn nến linh thiêng

Tôi yêu tết Hà nội
Dắt Bean như mọi ngày
Từng bước chân không vội
Tâm trụ nơi gót giày

Tôi yêu tết Hà nội
Bữa cơm như ngày thường
Chay trường không món mặn
Nuôi dưỡng tình yêu thương

(*)
Sáng dắt Bean đi dạo
Vài bước lại làm thơ
Ghi ngay vào bộ nhớ
Bean ngoan ngoãn ngồi chờ

 

Tết không rượu bia, ở đây:

ĐÀN ÔNG MỚI LÀ PHÁI YẾU

Tết không bia rượu tự hào
Say sưa quá chén đi vào cõi âm
Bệnh viện chật ních đàn ông
Phụ nữ “phái yếu” lại không đông bằng

2 phòng bệnh của chị hằng (*)
Cả tầng còn lại toàn thằng đàn ông
Chỉ trừ 3 chỗ là không:
Phụ khoa, nhi, sản, bóng hồng trẻ thơ

Văn hóa nhậu được tôn thờ
Đường vào bệnh viện đón chờ ma men
Vài lời nhắn nhủ người quen
Khuyên can người lạ chớ nên uống nhiều

Rượu vào mạnh miệng nói liều
Cãi nhau xô xát mất tiêu tình người
Thiên hạ được dịp chê cười
Uống lắm nằm viện một đời u mê

(*) Bác Đào Sơn biết rõ bệnh viện nào